Venom of Scorpion

Venom of Scorpion
(This status is for the younger time of my own, you don’t have to click like for politeness)
I heard “Wind of change” first in 1992 on my 1st Walkman, a gift my father bought me with his very first dollar notes. I couldn’t sing along because of English illiteracy but whistle along the robust whistles of Klaus Meine, it illustrated so well the hope I was feeling. It is when Hanoi started to transform from an communist sleepy city into a dynamic one. Some of my neighbours had struggled to be boatmen for brighter future abroad, but these days no one was gonna go, as the lyrics said “the future’s in the air, I can feel it every where”. The 1st bite of Scorpion was sweet.
26 year later, now I watch this song live performed in the ancient heart of Hanoi when it is day by day turning from a city into a messy village and half of my friend network is being abroad for a uncertain future. I can sing along all that 70 year old Klause Meine sings on stage but feel nearly hopeless that “The wind of change blows straight into the face of time, like a storm wind that will ring the freedom bell for peace of mind”. The 2nd bite of Scorpion is so painful.

7 thoughts on “Venom of Scorpion

    1. Đây là Google: Nọc độc của bọ cạp
      (Tình trạng này là cho thời trẻ của riêng tôi, bạn không phải bấm như cho lịch sự)
      Tôi nghe nói “Win của sự thay đổi” đầu tiên vào năm 1992 trên Walkman 1 của tôi, một món quà của cha tôi mua cho tôi với các ghi chú đô la đầu tiên của mình. Tôi không thể hát cùng vì mù chữ tiếng Anh, nhưng huýt sáo dọc còi mạnh mẽ của Klaus Meine, nó minh họa rất tốt với hy vọng tôi đã cảm thấy. Đó là khi Hà Nội bắt đầu chuyển đổi từ một thành phố buồn ngủ cộng sản thành một trong những động. Một số người hàng xóm của tôi đã đấu tranh để được thuyền cho furture sáng hơn ở nước ngoài, nhưng những ngày này không có ai sẽ đi, vì lời nói “tương lai trong không khí, tôi có thể cảm thấy nó ở mọi nơi”. Vết cắn 1 của Scorpion là ngọt ngào.
      26 năm sau, bây giờ tôi xem bài hát này sống thực trong trung tâm cổ của Hà Nội khi đó là từng ngày chuyển từ một thành phố vào một ngôi làng lộn xộn và một nửa số mạng người bạn của tôi đang được ở nước ngoài cho một tương lai uncetain. Tôi có thể hát theo tất cả những gì Klause Meine 70 tuổi hát trên sân khấu nhưng cảm thấy gần như vô vọng mà “Gió đổi thổi thẳng vào khuôn mặt của thời gian, như một Stormwind sẽ rung chuông tự do để yên tâm”. 2 vết cắn của bọ cạp là rất đau đớn.

  1. Ồ, tiếng Việt như thế này cơ mà. Chứng tỏ a TrầnTuấn Việt viết tiếng Anh sai hết cả 😀

  2. Ông em gì mà căng thẳng thế. Giờ thì wind of change đã thổi gia đình em sang bờ bên kia Thái Bình Dương – tuyệt quá còn gì 🙂 em hơi nặng thôi nhưng wind thổi mạnh tí nữa em cũng bay sang đó luôn!!! Haha

    1. Gió thổi nhà em đi là wind of hopeless. Em hy vọng có ngày wind of change sẽ thổi cả nhà quay về 🙂

  3. Giờ thì có khi mong gió thổi quay về thật ấy Việt TrầnTuấn nhỉ! Gió bờ kia Thái Bình Dương đang mạnh quá!

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *